...Một Thiên Bình thích linh tinh...

Bây giờ, lúc phải sang trang

nguyenthienngan:

Ngoảnh nhìn năm cũ sắp qua
Dăm lần giật thót, mong là thoáng mơ
Rủi may nhiều sự bất ngờ
Mỏng manh mất-được, thẫn thờ có-không
Bàn tay còn ấm hơi cầm
Trái tim đã kịp ươm mầm bão giông
Bao lần lạc giữa đám đông
Nói cười như thể mình không là mình
Bóng đêm vừa ngát nụ quỳnh
Thì trong chớp mắt
giật mình ban mai.

Điều gì nặng trĩu hai vai
Một đôi mộng ước
hay vài dở dang?

Bây giờ, lúc phải sang trang
Gửi ta năm cũ muộn màng cái ôm…

#nguyenthienngan

yusakumi-kudo-haha:
“ Có những khi trời mưa mấy ngày liên, và bạn không ra ngoài từng ấy ngày đó.
Có những ngày bạn chỉ ru rú một xó, mặc kệ thế giới đang có gì nóng, bạn vẫn lạnh nhạt với mọi thứ, chỉ để nhấm nháp sự tự do đơn độc của mình…
”

yusakumi-kudo-haha:

Có những khi trời mưa mấy ngày liên, và bạn không ra ngoài từng ấy ngày đó.

Có những ngày bạn chỉ ru rú một xó, mặc kệ thế giới đang có gì nóng, bạn vẫn lạnh nhạt với mọi thứ, chỉ để nhấm nháp sự tự do đơn độc của mình…

image


Sinh tử vốn vẫn luôn bất ưng. Chẳng ai có thể lường được chuyện sinh tử. Ngay cả những bệnh nhân mang án tử cũng sẽ không nghĩ họ sẽ chết ngày một ngày hai. Có thể trong một tuần, nhưng, thường là, chẳng ai nghĩ, mình sẽ chết ngay cả.

Và chúng ta, sẽ chẳng bao giờ sẵn sàng cả. Sẽ chẳng có cái gọi là : đúng thời điểm để chết cả. Và khi, sinh tử gọi tên, chúng ta sẽ chẳng thể nào kịp làm tất cả những điều ta muốn. Cái kết cục luôn đến một cách bất ngờ, và đó thật sự đó là những khoảnh khắc đầy nước mắt cho goá phụ, và cả một 
sự chán chường cho những đứa trẻ chưa thực sự hiểu đám tang là gì (tạ ơn Chúa). 

Và, cái chết của ba tôi cũng vậy. Thực tế thì, cái chết của ông còn khó lường hơn cả. Ông mất ở tuổi 27. Cái tuổi đã cướp đi cuộc đời của vài danh ca. Ông còn trẻ, quá trẻ. Cha tôi không phải là một nghệ sĩ, và ông càng không phải người nổi tiếng. Nhưng ung thư, thì cứ đến tên ai, người nấy dạ. Ông mất đi khi tôi còn trẻ, và tôi đã được biết đám ma là gì nhờ có ông. Tôi mới chỉ 8 tuổi rưỡi, đủ lớn để nhớ ông cả đời. Nếu ông mất sớm hơn, có lẽ tôi đã không có chút kí ức nào. Tôi đã chẳng cảm thấy đớn đau. Nhưng, như thế, tôi đã chẳng có một người cha trong cuộc đời. Và thực tế, là tôi đã có một người ba.

Tôi đã có một người ba vừa vui tính nhưng lại rất nghiêm khắc. Ông là người sẽ kể một câu truyện cười trước khi phạt tôi. Như thế, tôi sẽ không cảm thấy quá tồi tệ. Ông là người sẽ hôn lên chán tôi trước khi tôi ngủ say. Một thói quen mà tôi duy trì với các con tôi. Ông là người sẽ ép tôi ủng hộ cùng một đội bóng bầu dục mà ông yêu thích, và ông sẽ giải thích mọi thứ tốt hơn mẹ tôi rất nhiều. Mọi người hiểu điều tôi muốn nói chứ? Một người ba như thế, thực sự, là một người đáng để tôi mãi nhớ.

Ông chưa bao giờ nói với tôi là ông sẽ chết cả. Ngay cả khi ông nằm đó trên giường bệnh với đủ các loại ống cắm vào khắp người, ông cũng chẳng hé răng một lời. Ông vẫn lên kế hoạch cho năm kế tiếp dù cho ông biết rằng, ông sẽ chẳng còn ở đây chỉ trong tháng tới thôi. Năm tới, chúng ta cùng đi câu cá, cùng du lịch khắp nơi, chúng ta sẽ cùng thăm những nơi mà ta chưa bao giờ đến. Năm tới, sẽ là một năm tuyệt vời. Và chúng tôi cùng mơ mộng một giấc mơ như thế.

Tôi tin là - thực ra tôi chắc là - ba từng nghĩ lên kế hoạch như thế sẽ mang lại may mắn. Ông là người khá tâm linh. Nghĩ đến tương lai là cách mà ông nuôi dưỡng hi vọng. Và, ông đã làm tôi cười mãi cho đến phút cuối cùng. Ông biết mà không nói gì với tôi. Ông đã không nhìn thấy tôi khóc.
Và rồi, đột nhiên, cái ‘năm sau’ mà chúng tôi cùng mơ mộng ấy, đã sớm kết thúc ngay cả trước khi nó kịp bắt đầu.

Mẹ đón tôi ở trường và chúng tôi dến bệnh viện. Bác sĩ báo tin cho hai mẹ con với tất cả sự cảm thông còn xót lại sau bao nhiêu năm chứng kiến bao sự chia lìa. Mẹ khóc. Mẹ từng nuôi một chút hi vọng. Như tôi đã nói đấy, ai mà chẳng hi vọng chứ. Tôi thấy choáng váng. Điều đó có nghĩa là gì? Chẳng phải bệnh của ba chỉ là một bệnh bình thường đó sao? Thứ bệnh mà bác sĩ chỉ cần tiêm một liều là có thể chữa lành? Con ghét ba, ba ạ. Con cảm thấy bị lừa dối.

Tôi đã gào thét với mọi sự uất hận trong viện, cho đến khi, tôi nhận ra, ba đã chẳng còn quanh đây để phạt tôi nữa rồi. Và tôi khóc.

Và rồi, ba vẫn lại là ba tôi. Cô y tá bước vào để an ủi tôi, trong tay ôm một hộp giầy. Trong hộp đầy những phong thư được đóng kín, với những dòng chữ đề tên người nhận. Tôi vẫn chưa biết điều gì đang diễn ra. Và, y tá đưa cho tôi một lá thư, là lá thư duy nhất không ở trong hộp.

“Ba con đã nhờ cô đưa con lá thư này. Ông đã mất cả tuần để viết những lá thư này, và ông muốn con đọc nó. Hãy mạnh mẽ lên nhé.” - y tá vừa nói, vừa ôm tôi vào lòng.

Trên bì bức thư là dòng chữ KHI BA ĐI XA RỒI. Và tôi mở nó ra.

Con trai, 
Nếu con đang đọc bức thư này, thì ba đã chết rồi. ba xin lỗi. ba đã biết ba đang chết dần. 
Ba đã không muốn nói với con điều gì đang xảy ra, ba không muốn thấy con khóc. Và, có vẻ như ba đã thành công rồi. Và ba nghĩ, với một người đang chết đi như ba, thì cũng có quyền được ích kỉ đôi chút. 
Con trai à, con thấy đấy, ba còn rất nhiều điều để dạy dỗ con. Xét cho cùng, con chưa biết cái quái gì về cuộc đời này cả. Vì thế, ba viết những lá thư này cho con. Nhưng con không được mở chúng cho đến khi đúng thời điểm, được chứ? Đó là cam kết của hai ba con nhé. 
Ba yêu con. Hãy chăm sóc mẹ. Giờ con là đàn ông trong nhà rồi. 
Yêu con, ba của con. 
TB: Ba không viết thư cho mẹ. Mẹ có xe của ba rồi.

Những dòng chữ nguệch ngoạc của ba làm tôi ngừng khóc. In ấn hồi đó còn khó khăn lắm. Những dòng chữ xấu xí nguệch ngoạc của ba mà tôi chưa kịp thấu hiểu hết, đã khiến tôi thấy bình thản. Nó làm tôi cười. Đó vẫn luôn là cách ba xử lí mọi việc. Như những câu chuyện cười trước khi phạt tôi vậy.

Cái hộp đó trở thành vật quan trọng nhất trên đời với tôi. Tôi dặn mẹ không được mở chúng. Những lá thư này là của tôi và không ai khác được đọc chúng. Tôi biết rõ những khoảnh khắc trong cuộc đời được viết lên bì thư. Nhưng rõ ràng là sẽ còn khá lâu nữa để những khoảnh khắc ấy đến. Thế là tôi đã quên mất cái hộp với những lá thư.

Bảy năm sau, mẹ con tôi chuyển đến chỗ ở mới, và tôi chẳng thể nhớ được đã để cái hộp ở đâu. Tôi không thể nào nhớ ra được. Và, khi ta không nhớ điều gì đó, ta thường không để tâm đến nó nữa. Nếu có gì đó lạc mất trong kí ức, điều đó không có nghĩa ta mất nó, mà đơn giản là nó chẳng tồn tại. Nó giống như vài đồng bạc lẻ ta để quên trong túi quần vậy.

Và, nó đã xảy ra. Những năm thanh thiếu niên của tôi, và bạn trai mới của mẹ đã gây ra điều mà ba đã dự đoán được từ lâu lắm. Mẹ tôi có vài gã bạn trai, và tôi hiểu. Mẹ không bao giờ đi bước nữa. Tôi không hiểu lí do, nhưng tôi muốn tin là, ba vẫn luôn là tình yêu của đời mẹ. Nhưng gã bạn trai này, thực sự vô dụng. Tôi nghĩ là, mẹ đang tự hạ thấp mình để hẹn hò gã ta. Gã chẳng có chút nào tôn trọng mẹ. Và mẹ xứng đáng nhiều hơn là một gã mà bà gặp trong quán bar.

Tôi vẫn nhớ cái tát mẹ dành cho tôi sau khi tôi phát ra từ “bar". Tôi thừa nhận tôi đáng bị thế. Sau này, tôi mới nhận ra là tôi đáng bị thế. Chứ tại lúc đó, khi mặt tôi còn đang đau rát vì cái tát, tôi chợt nhớ đến cái hộp giầy cũng những lá thư. Tôi nhớ đến một lá thư cụ thể, mà bì thư viết là “KHI CON CÓ MỘT TRẬN CÃI NHAU KỊCH LIỆT VỚI MẸ".

Tôi lục tung phòng ngủ của tôi tìm cái hộp, và khiến tôi bị thêm một cái tát nữa. Tôi tìm thấy cái hộp nằm trong cái vali ở trên nóc tủ. Thế mà tôi quên khuấy. Tôi lục tìm trong những lá thư, và nhận ra rằng, tôi đã quên không mở lá thư KHI CÓ NỤ HÔN ĐẦU. Và tôi thật ghét bản thân vì đã quên, tự hứa nó sẽ là bức thư thứ hai mà tôi mở. Sau đó là “KHI CON MẤT TRINH" ngay sau đó, là lá thư mà tôi hi vọng sẽ sớm có dịp mở ra. Và cuối cùng, tôi cũng tìm thấy lá thư tôi cần. 

Nào, giờ thì đi xin lỗi mẹ đi. 
Ba không biết lí do con với mẹ cãi nhau là gì, và ba cũng không biết ai đúng ai sai. Nhưng ba biết mẹ con. Vì thế, chỉ cần một lời xin lỗi chân thành là cách tốt nhất để giải quyết. ba đang nói ddến một lời xin lỗi chân thành, thành khẩn. 
Bà là mẹ con, nhóc ạ. Bà yêu con hơn bất cứ điều gì trên đời này. Con có biết, bà quyết định chọn sinh con ra một cách tự nhiên vì có ai đó từng nói, điều đó sẽ rất tốt cho con? Con nhìn thấy phụ nữ sinh con bao giờ chưa? Con còn cần bằng chứng nào khác về tình yêu mẹ dành cho con nữa ư? 
Xin lỗi đi, và bà sẽ tha thứ cho con. 
Yêu thương con - Ba của con.

Ba tôi không phải là người giỏi viết, ông chỉ là một nhân viên ngân hàng. Nhưng những lời của ông tác động đến tôi rất nhiều. Đó là những lời đong đầy trí tuệ hơn tất cả mọi sự hiểu biết mà một thằng nhóc 15 tuổi có thể có.

Tôi lao đến phòng mẹ, mở toang cửa. Tôi đang khóc khi mẹ quay lại và nhìn vào mắt tôi. Bà cũng đang khóc. Tôi không nhớ bà đã hét gì với tôi. Có lẽ là “Con muốn gì" hay đại loại thế. Nhưng điều tôi nhớ, là tôi tiến lại gần mẹ, trên tay cầm lá thư của ba. Tôi ôm lấy mẹ, khi tay đang vo lại bức thư. Bà ôm lấy tôi, và cả hai cùng đứng trong im lặng.

Lá thư của ba làm bà cười. Chúng tôi làm hoà, và cùng nói chuyện về ba. Bà kể với tôi những thói quen ngộ nghĩnh nhất của ba: như ăn salami với dâu tây vậy. Và, tôi có cảm giác, ông đang ngồi ngay bên chúng tôi. Tôi, mẹ, và một phần nào đó của ba, một phần mà ông để lại cho chúng tôi, qua một mảnh giấy. Và, cảm giác thật tuyệt.

Chẳng bao lâu sau, tôi đọc KHI CON MẤT TRINH.

Chúc mừng con trai. 
Đừng lo quá, dần dần con sẽ tiến bộ. Lần đầu luôn tồi tệ. Lần đầu của ba là với một người phụ nữ xấu òm… lại là một người bán hoa nữa chứ. 
Nỗi sợ lớn nhất của ba là con sẽ đi hỏi mẹ con trinh tiết là gì sau khi đọc lá thư này. Tệ hơn, đọc những gì ba viết mà thậm chí không biết ‘tự sướng’ là gì (con biết chứ, đúng không?). Nhưng, biết hay không, thì cũng không phải việc của ba rồi. 
Yêu con, con trai.

Ba vẫn dõi theo tôi suốt cuộc đời. Ba luôn bên tôi, dù cho ông không ở cạnh tôi. Những lời của ông làm những điều chẳng ai có thể làm được: chúng mang lại sức mạnh vượt qua bao thử thách trong đời. Ông luôn có cách làm tôi phải cười ngay cả khi mọi thứ thật u ám, và luôn giải toả tâm trí tôi ngay trong những phút rối bời, hận thù nhất.

“KHI CON KẾT HÔN” thực sự làm tôi cảm động. Nhưng chưa là gì so với bức thư đề “KHI CON LÀM BA".

Giờ thì con sẽ hiểu tình yêu thật sự là gì, con trai ạ. Con sẽ nhận ra con yêu vợ nhiều thế nào, nhưng tình yêu thật sự, là điều con sẽ cảm nhận được dành cho hình hài nhỏ bé đang nằm kia. ba không biết cháu ba là trai hay gái. ba chỉ là một xác chết, ba không phải nhà tiên tri hay thầy bói. 
Hãy tận hưởng. Có con là một điều vĩ đại. Thời gian sẽ trôi rất nhanh đấy, nên hãy luôn kề bên con. Đừng bỏ lỡ một khoảnh khắc nào, chúng sẽ không quay lại đâu. Thay tã, tắm cho con, hãy là tấm gương cho đứa bé này. Và ba nghĩ, đó là những gì cần làm để trở thành một người ba tuyệt vời, như ba vậy.

Lá thư đau đớn nhất tôi đọc tron suốt cuộc đời lại là lá thư ngắn nhất mà ba viết. Khi biết 4 chữ này, tôi tin rằng, ông cũng đớn đau nhiều như tôi sống và trải qua nó vậy. Mất một lúc, nhưng cuối cùng, tôi vẫn phải mở nó ra. Lá thư đề KHI MẸ CON MẤT ĐI.

Giờ thì mẹ con là của ba rồi.

Một câu đùa. Một anh hề che giấu nỗi buồn bằng nụ cười qua cái mặt nạ. Đó là lá thư duy nhất không làm tôi cười. Nhưng tôi có thể hiểu được lí do.

Tôi luôn giữ cam kết với ba. Tôi không bao giờ mở thư trước cả. Duy nhất một ngoại lệ là “KHI CON NHẬN RA CON ĐỒNG TÍNH". Vì, tôi không bao giờ nghĩ sẽ có lúc tôi phải mở nó, nên tôi đã mở nó ra và đọc nó. Và đó là một trong những bức thư hài hước nhất của ba.

Ba có thể nói gì giờ? Thật tốt là ba đã chết đấy. 
Giờ, đùa thế đủ rồi, nằm đây, gần chết, làm ba nhận ra, ta thường quan tâm quá nhiều đến những thứ không đáng. Và.. Con hiểu điều ba muốn nói chứ, con trai? 
Đừng ngốc nghếch. Hãy hạnh phúc con nhé.

Tôi luôn chờ đón khoảnh khắc tiếp theo, bức thư tiếp theo. Bài học tiếp theo mà ba sẽ dạy tôi. Thật ngạc nhiên những điều mà một người 27 tuổi có thể dạy một lão già 85 tuổi như tôi đây.

Giờ đây, nằm trên giường bệnh, với đủ các loại dây dợ, ống cắm vào cổ họng tôi vì cái căn bệnh ung thư quái ác này, tay tôi lần dở lên phong thư phai màu của lá thư duy nhất tôi chưa mở. Lá thư đề “KHI THỜI ĐIỂM CỦA CON ĐẾN" mờ nhạt trên bìa phong bì.

Tôi không muốn mở nó. Tôi sợ. Tôi không muốn tin, thời gian của tôi sáp hết. Nó như chút hi vọng vẩn vương, bạn hiểu chứ? Chẳng ai muốn tin họ sẽ chết cả.

Hít một hơi dài, tôi mở thư.

Chào con trai, hi vọng giờ con đã là một ông già rồi. 
Con biết không, đây là lá thư dễ nhất, và là lá thư đầu tiên ba viết. Chính lá thư này làm ba thoát khỏi nỗi đau mất con. ba cho rằng tâm trí ta thường sáng suốt hơn khi thời điểm của ta gần cạn. Nói đến cái chết trở nên dễ dàng hơn. 
Những ngày cuối này, ba nghĩ đến cuộc đời ba đã có. Cuộc đời ba có, dẫu ngắn ngủi, nhưng thật hạnh phúc. ba là ba của con, và là chồng của mẹ con. ba còn có thể mong gì hơn thế? và tâm ba trở nên bình an. Giờ, con cũng thế nhé. 
Lời khuyên ba dành cho con: Con không phải sợ hãi đâu. 
Tái bút: Ba thương nhớ con.
Nguồn: https://byrslf.co/when-i-m-gone-f1611ceb759f

Trans by Trịnh Minh Hiếu - Father’s Day 2018

duongthuytrang:

[ MẸ __________________ ]

1.  Từ bé tới giờ, tôi luôn cảm thấy người lợi hại nhất chính là mẹ tôi, không sợ tối, cái gì cũng biết, nấu ăn ngon, mọi sinh hoạt đều quán xuyến gọn gàng, ngăn nắp, mỗi khi tôi khóc, không biết nên làm cái gì, việc đầu tiên tôi nghĩ đến cũng là tìm mẹ. Nhưng hình như tôi đã quên người tôi luôn dựa dẫm này cũng từng là một cô gái, cũng sợ tối, cũng biết khóc, cũng lóng ngóng vụng về bị kim đâm vào tay. Người phụ nữ xinh đẹp nhất trần đời ơi, là thứ gì đã khiến người trở nên mạnh mẽ tới nhường này, là tháng năm, hay là tình yêu?

2. Chỉ cần tôi mỉm cười. Người sẽ cười toe toét.

3. Mẹ bảo vệ con cả một đời. Mẹ nuôi con khôn lớn.Mẹ luôn ở bên con đến khi già đi. Với mẹ, con mãi mãi là bảo bối bé nhỏ. Ngày của mẹ chỉ hy vọng mẹ luôn trường thọ an khang.

4. Trên thế giới này, người có vở kịch nội tâm phong phú nhất chính là người mẹ. Rõ ràng yêu bạn nhiều như vậy, nhưng mồm luôn càu nhàu về bạn. Người có vở kịch nội tâm đơn giản nhất cũng chính là người mẹ. Lời thoại cả đời chỉ có một câu: “ Mẹ yêu Con”.

5. Hồi nhỏ luôn cảm thấy mẹ rất là lợi hại. Cho dù tôi nói muốn ăn bất cứ món ăn hiếm lạ kỳ quái nào mẹ đều có thể nấu được cho tôi. Từ món ăn hàng ngày, sườn xào chua ngọt, thịt kho tàu, cánh gà chiên, đến món mỳ sợi, canh gà hầm khi tôi sinh bệnh. Mẹ chắc chắn không phải là đầu bếp lợi hại nhất nhưng là người đầu bếp hiểu rõ tôi nhất. Mẹ, con yêu mẹ.

6. Cho dù bạn ở đâu, cho dù bạn có nếm qua bao nhiêu sơn hào hải vị. Thì cũng luôn có một hương vị mãi mãi không có gì thay thế được. Đó chính là mùi hương món ăn của mẹ.

7. Cả đời lo cơm áo gạo tiền. Chưa kịp nhìn con khôn lớn thì mắt đã mờ rồi. Trong nháy mắt chỉ còn lại gương mặt đầy nếp nhăn. Con chỉ muốn nói rằng cho dù con có báo đáp trăm nghìn lần cũng không giả lại được tuổi thanh xuân cho Mẹ. Mẹ con xin lỗi và cảm ơn người.

8. Mẹ, lâu rồi không gặp. Mẹ ở thiên đường có khỏe không?

9. Người mẹ nào cũng đều có một căn bệnh. Chỉ cần bạn nói bạn thích ăn món ăn này, mẹ liền ngày ngày làm món ăn đó. Đến mức bạn phải phàn nàn rằng phát ngán rồi. Thực ra cuộc đời này của Mẹ, là đem những gì tốt nhất đến cho bạn. Tất cả đều cho bạn.

10. Đại khái là chỉ cần một cái cúc áo của bạn lỏng ra. Mẹ sẽ lặng lẽ đơm chặt lại cả hàng cúc.

11. Mẹ của tôi cái gì cũng đều không biết làm. Điều duy nhất mẹ làm tốt chính là làm mẹ của tôi.

12. Mẹ cũng là lần đầu tiên làm mẹ. Vậy mà tất cả những gì dành cho tôi đều có thể hoàn mỹ đến vậy.

13.  Điều tốt nhất trên thế gian này chính là: Bạn đã trưởng thành, cha mẹ vẫn chưa già đi. Bạn có khả năng báo đáp, cha mẹ vẫn còn khỏe mạnh.

14.  Bóng dáng nhỏ bé của mẹ như con thoi chạy đi chạy lại giữa bếp với phòng ăn, mãi mãi là điểm khởi đầu của hương vị gia đình.

15. Cho dù là loài động vật có trí tưởng tượng siêu cấp nhất, tôi cũng không thể tưởng tượng ra ngày mẹ rời xa mình.

16. Mẹ tôi mất khi tôi mới 11 tuổi, bà ấy là một người mẹ rất ấm áp. Mẹ không thể ở bên tôi nhìn tôi lớn lên. Tôi cũng không được ở bên mẹ khi mẹ già đi. Nhưng tôi mãi mãi yêu Mẹ.

17. Là người phụ nữ tôi thề dùng cả sinh mệnh để yêu thương.

18. “ Mẹ, tại sao mẹ lại không ăn?” “ Mẹ không thích ăn, ăn vào sẽ đau bụng” “ Mẹ mẹ thử nếm một chút thôi, ngon lắm” “Ngon thì con ăn nhiều một chút đi, mẹ không ăn…”. Bóng dáng bận rộn của của mẹ luôn kéo dài, trên đầu mẹ tóc trắng cũng đã xuất hiện rồi. Sinh nhật mẹ dù chỉ một lần người cũng chưa từng ăn qua bánh gato, thậm chí có khi ngày sinh nhật cũng không nhớ đến. Thế nhưng mẹ lại nhớ mọi thứ của tôi, luôn yêu thương tôi. Tôi chỉ mong cả đời này được vĩnh viễn ôm lấy mẹ.

19. Người con gái yếu đuối vì làm mẹ mà trở nên kiên cường.

20. Hồi còn nhỏ, chỉ muốn rong chơi. Bây giờ lại chỉ muốn lúc nào cũng được ở bên cha mẹ.

21. Thế giới của mẹ nhỏ bé, chỉ có thể chứa một mình con. Thế giới của con to lớn, vì vậy thường quên mất mẹ. Cuộc sống không có quá nhiều những lần kích động nói ra lời, chỉ là ở trong lòng luôn cảm thấy biết ơn. Mẹ, con muốn nói với mẹ “ Con yêu mẹ, cảm ơn vì đã có mẹ trên đời”.

22. Con chỉ muốn nói với mẹ rằng: “ Con xin lỗi” và “ Con yêu mẹ”.

23. Mẹ con xin lỗi, chưa từng một lần làm mẹ tự hào, nhưng mẹ vẫn luôn coi con như kho báu.

24. “ Con trai mẹ trời mấy hôm nay gió nên mẹ đã gửi áo bông cho con” “Nhưng mẹ ơi giờ mới là mùa thu mà” “ Mẹ cảm thấy con lạnh” ==“

25.”Dạo này học hành thế nào” “Lên lớp nhớ chăm chỉ nghe giảng” “ Không hiểu thì hỏi thầy giáo” “ Không được nghịch điện thoại nhiều” “Nhất định phải ăn uống đầy đủ”  “ Không được tiêu tiền bừa bãi” “Không được ngủ muộn, không được đối với bản thân không tốt” “Này, mẹ đang nói chuyện điện thoại với con, con có nghe không?”

“ Con biết rồi, con biết rồi, con biết rồi, con biết rồi, con biết rồi, con biết rồi !!!”

“Bây giờ mẹ nói nốt 2 câu thôi: %$@#dsdfdgt()_r^&$%##@3243redrefxzcdghyt*^%@@$%%^%$^@(*_()+_$%^@#1sdaret56%$^#$^%$&^%*&^*$GDSGDFHw425435cyy67%^*&)(+P:?:L?PO””@~!#@!#@$#rghytyuintu4512526547#$&^(*+%!@$!@R$#YT^I&K>I^K%@#$!@#aqwr2345223546t!%$#^^@#@#$#@%$#^%*&*(+%@!$!@$#423″

26. “ Mẹ con đã về rồi” “Mẹ con khát nước” “Mẹ quần áo của con đâu” “Bố, mẹ con đâu?”

27. “ Con gái, đang làm gì vậy?” “Mẹ…” “Có chuyện gì? hết tiền rồi? hay lại sinh bệnh, có chuyện gì nói với mẹ, đừng làm mẹ lo” “Mẹ, con thất tình rồi” “Đừng sợ, có mẹ ở đây”.

28. “ Mẹ ơi dạo này con rất vất vả, vừa phải lo thi cử, vừa phải lo tìm phòng trọ, không có thời gian để ăn cơm. Mẹ con muốn ăn cá kho mẹ nấu. Nhớ nhà, nhớ cha mẹ”. “ Bảo bối, nếu như mệt mỏi quá thì trở về, mẹ nuôi con”.

29. 1 tuổi: “Mẹ”. 3 tuổi: “Mẹ ơi con yêu mẹ”. 5 tuồi: “ con sẽ mau mau trưởng thành, mẹ phải mãi xinh đẹp mẹ nhé”. 10 tuổi: “Mẹ tự tiện quá đi”. 14 tuổi: “Mẹ có thấy phiền không?”. 16 tuổi: “Việc của con không cần mẹ quản.” 18 tuổi: “ Con phải rời khỏi cái nhà này”. 20 tuổi: “ Mẹ, con nhớ mẹ lắm”. 24 tuổi: “Mẹ ơi mẹ đã đúng”. 27 tuổi: “Mẹ, con không muốn kết hôn, con không nỡ rời xa mẹ”. 29 tuổi: “Có sinh con mới hiểu được lòng cha mẹ”. 33 tuổi “ Thời gian ơi xin hãy trôi chậm đi, đừng để mẹ già thêm nữa”. Trên thế giới này, người luôn yêu thương bạn vĩnh viễn chỉ có duy nhất một người là mẹ. yêu là phải hành động. Ngày lễ của mẹ, hãy nói với mẹ những lời bạn đã ấp ủ trong trái tim bao lâu nay. “ Mẹ con xin lỗi và con cũng yêu mẹ”.

30. Cả cuộc đời dành hết tình yêu thương cho con chỉ để nghe hai tiếng “Cha Mẹ”. Người có thể quên đi tất cả. Nhưng chưa bao giờ quên thương yêu con.

 - YangZhuang - Dịch -

an-nhien-giua-doi:

image

“Vì cuộc sống mà bản thân muốn trải qua, dũng cảm buông bỏ một vài thứ. Thế giới này thiếu sự công bằng chính trực, bạn cũng mãi mãi không có được cách thức vẹn cả đôi đường. Nếu muốn tự do, thì phải hy sinh an toàn. Nếu muốn nhàn tản, thì không được người khác đánh giá là thành đạt. Nếu muốn vui vẻ, thì đừng so đo thái độ của người xung quanh. Nếu muốn đi tới, thì phải rời khỏi nơi bạn đang dừng lại.
Luôn là như vậy. Chúng ta lựa chọn gì đó, thì phải buông bỏ gì đó. Có được gì đó, thì phải mất đi gì đó. Phải có tiêu chuẩn thuần túy mà cứng rắn đối với chính mình, mới có thể đi theo trực giác và niềm tin….”

[Thanh tỉnh kỷ | An Ni Bảo Bối]

@ Năm tháng tĩnh lặng, kiếp này bình yên

bluedaisyy:

Câu nói nào của bậc trưởng bối khiến bạn suy nghĩ thông suốt?

_____

1. Mẹ nói, không cần phải mất ngủ vì một kẻ đang say giấc nồng


2. Lúc trước ba tôi nói với chị tôi: “Một người đàn ông ngay cả việc kết hôn với ai cũng không quyết định được mà phải nghe trong nhà, nói rõ rằng, 1 là anh ta không có tiền, 2 là anh ta không có năng lực, 3 là bởi vì anh ta không đủ yêu con.”


3. Thầy Anh Văn từng nói: “Học hành không phải là đường ra duy nhất, nhưng nó là con đường gần nhất. Mà học hành cũng là điều kiện căn bản để bạn đi những con đường khác.”


4. Giáo viên Anh Văn nói: “Giờ em cứ lười biếng thế, sau này sự lười ấy sẽ trở thành những cái tát bôm bốp trên mặt em.”


5. Thầy chủ nhiệm cấp Ba: “Trình độ của em quyết định trình độ của bạn trai em sau này, hai người có môi trường sống cùng tư tưởng quá khác biệt sao có thể ở bên nhau.” Tôi tin tưởng câu nói này, vậy nên mỗi ngày tôi vẫn luôn cố gắng để trở nên tốt hơn.


6. Còn nhớ câu nói của cô chủ nhiệm cấp Ba: “Thế giới mà mắt em nhìn thấy, những con người mà em nhận thức, đều phản ánh em một cách chân thực nhất.”


7. Bạn học vu oan tôi trộm cắp tiền, tôi muốn nghỉ học, chủ nhiệm nói với tôi: Người khác phạm sai lầm, việc gì em phải trả giá?


8. Sau khi tôi cãi nhau với mẹ và nhận sai, mẹ nói: “Nửa đời trước của con người, không có sai lầm, chỉ có trưởng thành.”


9. Ba tôi nói: Chuyện gì ở đời cũng vậy, con chưa tự mình trải qua thì đừng quá tin tưởng.


10. “Món tôi ăn càng ngày càng thanh đạm, đối mặt với mọi chuyện ở đời càng ngày càng khoan dung, sẽ không tùy tiện tức giận, học được cách nhẫn nhịn, dần dần có một trái tim trưởng thành. Cũng bắt đầu sợ hãi nghe thấy bất kì việc gì liên quan đến bệnh tật, ước mong lớn nhất là cả nhà mạnh khỏe. So với trái tim vội vàng muốn đi khắp chốn của hai năm trước, giờ đây tôi càng hi vọng dùng 9/10 thời gian của mình để cùng mẹ ăn một bữa cơm dưới ánh đèn ấm áp.”


11. Có muộn thế nào đi nữa cũng phải gả cho tình yêu, đừng tạm bợ.


12. Một người có xứng đáng bạn dùng một đời để yêu thương hay không, không phải nhìn vào anh ta tốt với bạn thế nào, mà nhìn vào những lúc anh ta tâm tình không tốt, tệ bạc với bạn ra sao.


13. “Tôi đề nghị bạn đi lên chiến trường, đừng đi yêu. Bởi trong chiến tranh, không chết thì là sống, nhưng trong tình yêu, bạn chết không được mà sống cũng chẳng xong.” - Hitler


14. Mẹ vẫn luôn nhắc nhở tôi: “Con là một người đốn củi, anh ta là kẻ chăn cừu, con nói chuyện với anh ta cả ngày, cừu của anh ta ăn no rồi, củi của con thì sao?” Giờ đây, tôi sâu sắc lĩnh hội câu nói này.


15. Không phải trưởng bối gì, nhưng tôi vẫn hiểu ra nhờ câu này. Đợt trước thất tình, bạn tôi nói: “Khi cậu không buông bỏ được, cậu nhớ đến lúc anh ta là như thế nào buông bỏ cậu đi.”



Nguồn: Weibo

Dịch: Linh Lung Tháp

macyphi99:
“ Không có ai thật sự bận rộn, một ngày của mọi người cũng chỉ có 24 tiếng đồng hồ, cái mà họ gọi là bề bộn và rảnh rỗi, chẳng qua là trong lòng cảm thấy việc nào quan trọng hơn thôi.
{Mạc Y Phi dịch}
”

macyphi99:

Không có ai thật sự bận rộn, một ngày của mọi người cũng chỉ có 24 tiếng đồng hồ, cái mà họ gọi là bề bộn và rảnh rỗi, chẳng qua là trong lòng cảm thấy việc nào quan trọng hơn thôi.

{Mạc Y Phi dịch}

tuutuu97:
““Nhớ kĩ điều này, bạn có thể khóc, có thể hận, nhưng tuyệt đối không được buông bỏ sự kiên cường, vì phía trước còn cả đám người đang chực chờ cười nhạo bạn.”
Weibo/Tửu Tửu
”

tuutuu97:

“Nhớ kĩ điều này, bạn có thể khóc, có thể hận, nhưng tuyệt đối không được buông bỏ sự kiên cường, vì phía trước còn cả đám người đang chực chờ cười nhạo bạn.”

Weibo/Tửu Tửu